Đã có rất rất nhiều ngày ta chẳng tìm thấy ta
Có lúc mắc lỗi lầm mà ta chẳng thể thứ tha cho chính ta
Tại sao không giỏi giang hơn, sao lại không làm được tốt hơn?
Chẳng thể trở thành một người xứng đáng hơn
- Baby you are not alone by Kai Đinh -
Bạn thân mến,
Chúng ta đang sống trong một thế giới mà thành công của người khác có thể dễ dàng trở thành tiêu chuẩn để so sánh. Một người bạn đạt học bổng danh giá, một người khác thăng tiến vượt bậc, có người lại sở hữu tài năng đặc biệt khiến ai cũng ngưỡng mộ. Nhìn lại mình, ta không khỏi tự hỏi: “Mình đang đi đâu? Mình có phải đang đi quá chậm? Mình có đủ giỏi giang?”
Áp lực đồng trang lứa - một loại xiềng xích vô hình ghìm chặt ta trong vòng xoáy tự trách và cảm nhận kém cỏi. Nó không đến từ một ai cụ thể - mà đến từ sự so sánh thiếu cân đối khi dùng thước đo giá trị thành công của một người để áp đặt lên một người khác.
Ta không hẳn ghen tị, nhưng vẫn có chút chạnh lòng khi thấy những người xung quanh tiến xa hơn. Ta cho rằng có lẽ mình chẳng đủ giỏi giang, chưa đủ cố gắng nên mới không có một cuộc sống thành đạt như ai đó ngoài kia. Ta không ngừng so sánh và hoài nghi về giá trị của chính mình, cảm thấy có lẽ bản thân chỉ có giá trị khi đạt được những thành tựu rực rỡ như người khác.
Ta thường nhìn vào thành công của người khác mà quên mất một điều quan trọng: Mỗi người có một hành trình riêng.
Có những người tỏa sáng rực rỡ như mặt trời chói lọi giữa ban ngày, có người lại dịu dàng như ánh trăng trong đêm tối. Có người bùng cháy như pháo hoa rực rỡ, có người lại âm thầm như ngọn đèn nhỏ bền bỉ chiếu sáng. Dù theo bất kỳ cách nào, mỗi người đều mang lại những vẻ đẹp riêng cho cuộc sống mà không thể thay thế.
Bạn à,
Không có một khuôn mẫu duy nhất cho thành công, và cũng không có một thước đo chung nào để đánh giá giá trị của một con người. Thành tựu trong cuộc sống không chỉ đo lường bằng những thành tích nổi bật được công nhận bởi xã hội, mà còn bằng những trải nghiệm đã tích lũy, những bài học ta đã học được và những giá trị mà ta mang lại cho thế giới xung quanh.
Điều quan trọng không phải là ai đang đi nhanh hơn ai, mà là ta có đang đi đúng con đường mà bản thân ta thực sự mong muốn hay chưa. Nếu ta của những ngày hôm nay đã trưởng thành hơn, hiểu biết hơn hơn so với chính mình của quá khứ, thì đó đã là một thành tựu đáng trân trọng rồi. Thay vì mãi chạy theo những tiêu chuẩn bên ngoài, ta hãy thử dừng lại và tự hỏi chính mình:
“Ta thực sự muốn gì? Những thứ ta đang khao khát đến từ xã hội và những người xung quanh, hay là điều khiến ta hạnh phúc?”
“Ta đang cố gắng vì ai? Là để chứng minh với thế giới rằng ta không thua kém ai, hay để thực sự xây dựng cuộc sống mà ta mong muốn?”
“Thành công nghĩa là gì đối với ta? Nó là sự nghiệp rực rỡ, tài chính vững vàng, hay là sự bình yên trong tâm hồn, sự thỏa mãn với những gì ta đang làm?”
Mỗi chúng ta sẽ có những đáp án rất riêng. Khi thực sự hiểu được chính mình, ta sẽ không cần phải chạy đua với ai cả. Chỉ cần xác định đúng mong muốn của bản thân để có một cuộc sống hạnh phúc, đạt được chúng theo tốc độ phù hợp với chính mình, từng bước từng bước một. Những điều nhỏ bé ta làm được từng ngày, mọi cố gắng dù thầm lặng đến đâu cũng đều có giá trị. Nó giúp ta tiến gần hơn đến phiên bản tốt nhất của chính mình.
Chúng mình gửi lời động viên tới tất cả những ai đang cố gắng vượt qua giới hạn của bản thân, kiên trì bước đi dù vẫn còn mơ hồ về tương lai. Hãy tin tưởng rằng, dù con đường có khác biệt, dù tốc độ có nhanh hay chậm, mỗi chúng ta là một mảnh ghép độc đáo của thế giới, và sự khác biệt ấy chính là điều làm ta trở nên đặc biệt.
Bạn chỉ cần toả sáng theo cách của mình, vì mỗi chúng ta đã là một mặt trời rực rỡ.
- Cosun -
Chúng tôi sẽ sử dụng cookie để phân tích lưu lượng truy cập website và tối ưu hóa trải nghiệm website của bạn. Bằng cách chấp nhận sử dụng cookie của chúng tôi, dữ liệu của bạn sẽ được tổng hợp với tất cả dữ liệu người dùng khác.